Bài văn Nói về nơi em ở một làng quê.



Bài văn Nói về nơi em ở một làng quê. 

Nơi em ở đến nay đã có nhiều đối mới. Từ những con đường đất đỏ nay đã thành đường nhựa. Từ những ngôi nhà tranh, vách đất, nay đã thành những ngôi nhà cao tầng... Nhưng những gì là truyền thống thì vẫn không bị mất đi mà sẽ trường tồn mãi mãi với thời gian, lịch sử. Mái đình, giếng nước, gốc đa chính là nơi trưởng thành của biết bao thế hệ người dân nơi đây. Em rất tự hào vì người làng em vẫn giữ được nét đẹp của truyền thống văn hoá của mình.



Nơi em ở sao lúc nào cũng ồn ào đến vậy. Nào là tiếng còi xe máy, nào là tiếng còi ô tô, nào là tiếng rao bản báo, tiếng rao bánh mì... Hết tiếng rao này lại nối tiếp tiếng rao khác. Một ngày chủ nhật nghỉ học ở nhà mà sao em cảm thấy ngột ngạt đến vậy. Ước gì nơi em ở là một nơi thật yên lành và bớt sự ổn ào thì tốt biết mấy.



Gia đình em mới chuyển đến khu chung cư Mỹ Đình 11 của thành phố Hà Nội. Nhà em ở tầng 5. Cạnh nhà em cũng có hai gia đình khác cũng mới vừa chuyển đến

Là khu chung cư mới nên mọi thứ nơi đây vẫn còn rất mới mẻ và đẹp đẽ. Dưới sân được quy hoạch rất gọn gàng và đầy đủ mọi thứ. Có cả sân chơi thể thao cho mọi người, có cả chỗ chơi dành cho trẻ con, nào là đu quay, nào là nhà phao nhà bóng, thú nhún… Mọi người ở khu phần đông là mới chuyển từ nơi khác đến, nhưng tất cả đều như đã quen nhau từ lâu. Em thấy rất vui khi được ở nơi đây.

Share this

Related Posts

Previous
Next Post »